|
87 tuổi, sức khỏe đã
giảm sút nhiều do ảnh hưởng của những lần bị tra tấn trong tù, thế nhưng, khi
có ai hỏi về những tháng ngày hoạt động cách mạng, mắt ông lại sáng lên rạng
rỡ.
Ông bảo, trải qua hai cuộc kháng chiến với biết bao khó khăn, gian khổ và
cả những thủ đoạn mua chuộc, nhờ có Đảng đã giúp ông giữ vững lòng tin, khí
tiết của người cách mạng.
22 tuổi, Mai Văn Quảng, thương binh 3/4, ấp Giá Ngự, xã Đông Hưng, huyện Cái
Nước, đã thoát ly gia đình đi hoạt động cách mạng. Ngày đó, nhiệt huyết tuổi
trẻ đã thôi thúc ông lên đường nhập ngũ.
Những ngày mới thoát ly, ông và những
thanh niên ở địa phương tham gia xay lúa, vận động tiếp tế cho bộ đội và cùng
với bộ đội địa phương chống càn. Được hoạt động, được những người đi trước dìu
dắt nên dù có bỡ ngỡ ai cũng thấy phấn khởi và an tâm.
Dù chiến đấu trong hoàn
cảnh khó khăn, thiếu thốn về đạn dược, nhưng bằng những trận phục kích của ta
khiến bọn địch phải khiếp sợ. Chúng tìm mọi thủ đoạn để hòng tiêu diệt phong
trào đấu tranh của ta.
Năm 1946,
ông trở thành Thường vụ Ban Chấp hành Thanh niên tiền phong của xã, rồi tiểu
đội trưởng. Sau đó 2 năm, ông vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng Cộng sản
Việt Nam. Tinh thần đấu tranh của ông như được tiếp thêm sức mạnh, giúp người
thanh niên này vượt qua mọi khó khăn, thử thách để hoàn thành nhiệm vụ. Năm
1954, ông hoạt động tại vùng Tân Hưng Đông trong vai trò tiểu đội trưởng tham
gia những trận đánh biệt kích.
Trong một
lần chống càn, ông bị bắt vào tháng 6/1956. Bọn giặc biết ông là một trong
những đối tượng “có tiếng” về chống càn nên chúng đưa ông về khám Phú Lợi.
Những ngày ở trong tù, ông móc nối với cơ sở và bắt đầu tham gia vào những trận
bạo động. Để khai thác thông tin từ ông, bọn giặc không từ bất kỳ thủ đoạn nào,
từ những lời hứa ngọt ngon đến những thủ đoạn tra tấn dã man.
Ông Quảng nhớ
lại: “Sau khi bẻ gãy hết răng và đánh tôi điếc tai phải, chúng nhốt tôi trong
khám tối hơn 1 tháng. Cơm ăn, nước uống được đưa vào qua một ô cửa nhỏ”.
Sau 2 năm
bị giam cầm tại Nhà tù Phú Lợi, không thể khai thác thông tin gì từ ông và để
cách ly ông với phong trào bạo động, chúng chuyển ông về nhà giam Biên Hòa. Rồi
1 năm giam cầm với những trận đòn roi thừa chết thiếu sống, không có căn cứ kết
tội nên chúng cũng đành thả ông với chi chít những vết thương trên người.
Sau khi
ra tù, ông tiếp tục liên lạc với cơ sở và tiếp tục hoạt động. Năm 1970, ông giữ
chức vụ Thường vụ Xã ủy, Trưởng Ban Dân vận xã và những năm sau đó, ông giữ
nhiều chức vụ quan trọng khác ở địa phương.
Hòa bình
lập lại, cả gia đình ông phải sống vất vả trong căn chòi được cất trên phần đất
mượn của người khác. Một nách 7 đứa con, vợ ông phải tảo tần ngược xuôi để lo
cho các con và cho chồng an tâm hoạt động.
Ông Quảng chia sẻ: “Nhờ vợ giỏi
giang nên tôi mới an tâm tham gia công tác”. Sau khi cha mẹ mất, ông nhận được
phần đất 3 ha. Ngoài thời gian làm việc, ông còn phụ vợ tăng gia sản xuất, phát
triển kinh tế.
Ông Phan
Văn Tiền, cán bộ LĐ-TB&XH xã Đông Hưng, huyện Cái Nước, cho biết: “Gia đình
ông Quảng là một gia đình có truyền thống cách mạng ở địa phương. Ông có 2
người con tham gia cách mạng và 1 người đã hy sinh. Riêng ông được Đảng và Nhà
nước trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng nhất, Huy chương chống Pháp hạng
nhất.
Cuộc sống hiện nay của gia đình ông tuy gặp rất nhiều khó khăn nhưng ông
vẫn cố gắng vượt qua, giáo dục con cháu sống có ích cho gia đình và xã hội.
Trong những cuộc họp, chúng tôi đều nêu gương những gia đình cách mạng để giáo
dục, nhân rộng cho địa phương, trong đó có gia đình của ông Quảng”./.
Phương Lài
|