|
Cà Mau là một vùng đất
trẻ, mới được khai phá khoảng trên 300 năm. Là tỉnh cực Nam của Tổ quốc, nằm trong khu vực ĐBSCL với thảm rừng tràm bạt ngàn
và hệ sinh thái rừng ngập mặn trải dài, nối liền từ U Minh Thượng đến cửa Gành
Hào (giáp tỉnh Bạc Liêu), lịch sử phát triển vùng Đất Mũi Cà Mau gắn liền với
việc khai hoang mở cõi của các cộng đồng lưu dân người Kinh, Hoa, Khmer.
Việc khai phá vùng đất ĐBSCL bắt đầu
từ Mạc Cửu. Mạc Cửu là người Lôi Châu, Quảng Đông, không chấp nhận triều đình
nhà Thanh (bắt dân róc tóc) nên mang theo gia quyến đến đất Mang Khảm (thuộc
phủ này mà người Hoa gọi là Phương Thành) và chiêu nạp lưu dân tứ xứ thành lập
nên 7 xã thôn đầu tiên ở vùng đất này (gọi là Hà Tiên), trong đó có vùng đất Cà
Mau hiện nay.
Tên gọi Cà Mau có xuất phát điểm từ cách đồng bào Khmer gọi tên
vùng đất này là “Tưk Kha-mau”, có nghĩa là nước đen. Nước đen là màu nước đặc
trưng do lá tràm của thảm rừng tràm U Minh bạt ngàn rụng xuống làm đổi màu
nước.
Bề dày lịch sử
 | Cây mắm theo phù sa lấn biển cho Mũi Đất Cà
Mau ngày càng vươn xa.
Ảnh:
NGUYỄN MINH | Xứ Cà Mau - đạo Long Xuyên khi đó có
Đốc Huỳnh cảng và Hàu Ky cảng là hai cảng biển sầm uất nhất trong khu vực. Đó
là hai cảng biển giao thương với các nước trong khu vực và thế giới. Bên cạnh
đó là những tên đất, tên sông như: Ông Do, sông Ông Đốc, vàm Cái Tàu, Cái Rắn,
Ao Kho, Giếng Ngự, Chắc Băng... là những nơi còn lưu dấu của Nguyễn Ánh (tên
tục của vua Gia Long) khi bôn ba chạy loạn.
Lịch sử của vùng Đất Mũi Cà Mau
không thể không kể đến vai trò của các dân tộc có mặt nơi đây. Dân tộc Kinh,
Hoa, Khmer hàng trăm năm nay đã cùng cộng cư và chung tay bồi đắp, xây dựng nên
mảnh đất này. Với các ngành nghề truyền thống như: hầm than, đan đát, dệt
chiếu, nấu rượu... đã tạo nên nhiều thương hiệu nổi tiếng như: chuối khô Kiểu
Mẫu, đan đát Thới Bình, rượu đế Tân Lộc, chiếu Tân Thành, mật ong U Minh, than
đước Năm Căn, ba khía Rạch Gốc...
Lịch sử mở đất ở Cà Mau ngoài yếu tố
con người thì yếu tố thiên nhiên cũng nắm giữ một vai trò vô cùng quan trọng.
Cà Mau được 2 dòng hải lưu ở biển Đông và Vịnh Thái Lan đón nhận phù sa của
dòng sông Mê-Kông hùng vĩ bồi đắp.
Vì
đây là vùng trũng, thấp, chủ yếu do phù
sa lắng đọng nên độ cao không hơn nhiều so với mặt nước biển. Bên trong đất
liền, nhiều cánh rừng tràm nguyên sinh nối tiếp như khẳng định vị trí độc tôn
của mình trên mảnh đất này. Nhưng bên ngoài, dọc ven hơn 200 km bờ biển là cây
mắm, cây đước.
Cây mắm và cây đước là 2 loài cây
đặc hữu tạo nên Khu Dự trữ sinh quyển thế giới Mũi Cà Mau vừa được tổ chức
UNESCO công nhận. Cây mắm âm thầm lấn từng bước một vươn ra biển, chặn dòng phù
sa, thu gom phù sa để cây đước bám theo sau giữ lấy. Chúng nhịp nhàng từng
bước, từng bước một làm cho chót mũi Cà Mau ngày càng thêm rộng ra về phía
biển.
Những năm đầu thế kỷ XX, cánh rừng
sác Cà Mau có đến hơn 300.000 ha, nhưng hiện nay do sự tàn phá của chiến tranh,
sự biến đổi của sinh thái thiên nhiên và sự thiếu ý thức bảo vệ của con người
mà diện tích chỉ còn lại gần 200.000 ha. Với diện tích và tầm quan trọng của
rừng Cà Mau, các nhà khoa học xác định rằng thảm rừng ngập mặn này chỉ đứng sau
cánh rừng sác bên bờ sông Amazon của châu Mỹ.
Những nét văn hóa đặc sắc
Bức tranh của sự phát triển vùng Đất
Mũi Cà Mau không thể không kể đến nét văn hóa trong nếp sinh hoạt hằng ngày của
cộng đồng cư dân nơi đây. Đến xóm Mũi, nơi có mỏm đất doi ra ngoài biển ở đất
cực Nam Tổ quốc mới thấy đời sống cư dân ở đây vô cùng văn hóa. Cái văn hóa đậm
chất phóng khoáng của người dân Nam Bộ được hiển hiện một cách tự nhiên. Người
dân ở xóm Mũi từ bao đời nay vẫn sinh hoạt ngay dưới mái nhà của mình - mái nhà
dưới tán rừng đước mênh mông không có cửa.
 | | Bồ nông - loài chim quý hiếm cần được bảo tồn
trong Khu Dự trữ sinh quyển Mũi Cà Mau. Ảnh: NHẬT HUY | Ngôi nhà của cư dân Đất Mũi khá rộng
về chiều ngang, nhưng hầu hết đều không có cửa. Nếu cần che nắng, gió họ chỉ sử
dụng một tấm mành bằng ni-lông căng ngang mặt nhà. Không phải người dân nơi đây
không có của ăn của để nên không sợ bọn trộm đạo đến viếng. Ngoài một số hộ dân
vẫn còn khó khăn, đa phần người dân ở đây sinh sống bằng nghề đánh bắt ngoài
biển và nuôi tôm nên kinh tế hộ gia đình cũng có phần nào khấm khá.
Nhưng làm
nhà không có cửa như người dân nơi đây cốt là để được thoáng mát, được hưởng
trọn luồng gió tươi từ mặt sông thổi vào, thậm chí ghe, xuồng (là phương tiện
đi lại thuận tiện nhất xứ này) cũng chỉ cột tạm bợ vào trụ sàn nhà.
Gần ba trăm năm trước, ông cha ta đã
băng rừng, vượt biển mở mang bờ cõi. Từ một tên đất chỉ được gọi và ghi nhớ
trong ký ức của mỗi người, nay vùng đất Cà Mau mang trong mình hơi thở của sức
trẻ. Mỗi ngày một lớn thêm hơn không chỉ về tốc độ phát triển các ngành dịch vụ
mà thực chất vùng Đất Mũi ngày nay mỗi năm còn vươn ra biển vài chục mét.
Chúng
ta, những người hậu bối cần phải trân trọng giữ gìn những giá trị đó để khi lần
giở những trang sử cũ mà giật mình, cố gắng học tập để biết được công sức của
người xưa mà trân trọng hơn, yêu quý hơn vùng đất này để luôn thấm thía lời thơ
của Nhà thơ Xuân Diệu đã ca ngợi “Tổ quốc ta như một con tàu/Mũi thuyền ta
đó Mũi Cà Mau”./.
Thạch
Nam Phương
|