|
 | | Minh họa: Vũ Trân | Tôi
được sinh ra và lớn lên ở một làng chài nhỏ, nghèo khó nhưng rất đẹp và thanh
bình. Thời ấy, không có điện, không ti-vi, không vi tính, bọn con nít chúng tôi
thường bày ra vô số trò chơi như: cướp cờ, rồng rắn lên mây… Và hấp dẫn nhất là
món bóng đá - món “khoái chân” của bọn con trai loai choai miền biển.
Trái
bóng của tuổi thơ tôi mãi đến giờ vẫn còn lăn trong ký ức. Lúc đó, sân cỏ thì
quá thừa: bãi cát trắng mênh mông trước biển, đẹp đến nao lòng vào những chiều
hè; sau lưng của làng là cả một cái gò cạn của con sông không kém phần rộng
lớn, tuy cỏ mọc không đều như các sân bóng chuyên nghiệp nhưng đủ thoải mái
chơi các trận đấu có hồn.
Có
điều, tiền mua một trái bóng để xúm xít bày trận không thể tìm đâu ra, dù chỉ
là một trái bóng nhựa. Bạn bè chúng tôi phải tự “nghiên cứu” cách chế tạo ra
một trái bóng sao cho bền, chắc để đá được lâu mà lại không mất tiền. Thằng Nở,
con ông Nên là người thiết kế đẹp nhất, tài hoa nhất loại bóng “gói” có một
không hai này.
Để
“chế tạo” được một trái bóng “gói” ưng ý cũng phải mất rất nhiều công sức. Đầu
tiên phải kiếm được các loại giẻ mềm (người ta vứt bỏ trên bờ bãi hoặc dùng làm
giẻ lau trong nhà), sau đó xoắn lại cho thật chặt, thật tròn rồi gói lại trong
một lớp vải thô ở bên ngoài. Công đoạn tiếp theo là tìm một lớp vải đẹp nhất
bọc tiếp một lần nữa ngoài cùng (vì phần này chủ yếu là phô diễn bắt mắt).
Dùng
dây thắt gọn lại, nắn nắn cho vải bên trong căng đều, không được chỗ mềm, chỗ
cứng. Cuối cùng, trong bọn phải cử một đứa đan một tấm lưới dùng để bao toàn bộ
trái bóng cho thật vừa vặn. Trái bóng gói hình thành xong, phải bảo đảm sự chắc
chắn, đá vào êm chân, nhưng cũng phải thật thẩm mỹ, dễ nhìn, nghĩa là tròn và
đẹp như trái bóng thật.
Cả bọn chăm chú, trầm trồ tự khen ngợi “thành quả” của
chính mình, nhất là bái phục thằng Nở - “con chim đầu đàn” của “nghề” chế tạo
bóng gói trong đám con nít ở làng.
Trời
chiều gió mát, bãi cát trắng mịn, chúng tôi ùa ra, bất luận mỗi đội bao nhiêu
người, cứ thế tranh giành bóng mà đá. Ban đầu trông có vẻ thiếu tổ chức thật,
nhưng dần dần lũ trẻ chúng tôi cũng tự điều tiết cho cân đối số lượng, không
quá chênh lệch giữa hai bên. Tỷ số thắng thua nhiều khi cao ngất mà vẫn mỉm
cười độ lượng, ung dung như chẳng có gì.
Bây
giờ mỗi lần ngồi xem bóng đá, tôi lại nhớ thằng Nở và bạn bè cùng trang lứa
thuở nào. Tuổi thơ ơi, giá như được một lần quay trở lại, được cùng các bạn làm
trái bóng gói, lăn tăn chạy đùa trên cát, chắc tâm hồn sẽ sung sướng biết
bao./.
Lê Thành Văn
|