|
 | | Minh họa: Vũ Trân | Tuổi
ấu thơ thường có rất nhiều kỷ niệm hằn sâu trong tâm trí mỗi người. Với tôi,
những bữa cơm chiều của gia đình thuở ấy không bao giờ quên được. Lúc mọi nhà
trong xóm nhỏ đã lên đèn cũng là lúc mâm cơm được dọn ra.
Quây
quần bên mâm cơm đạm bạc là ông bà, cha mẹ, là đàn con… Cả nhà vừa ăn cơm, vừa
trò chuyện vui vẻ, nhường nhịn, thương yêu nhau trong không khí chan hòa…
Cảnh
đoàn tụ đầm ấm khiến bữa cơm chiều dường như ngon hơn, ai cũng ăn ngon miệng,
ai cũng vui tươi. Cứ thế, bữa cơm chiều cứ nao nao gọi ta về cùng tổ ấm, mỗi
người cảm thấy có trách nhiệm hơn, gắn bó, thương yêu nhau hơn.
Miền
quê của tôi ngày xưa nghèo lắm. Bữa cơm chiều của gia đình thường một hạt gạo
“cõng” hai, ba hạt bắp hoặc độn khoai lang đồng bãi. Mùa nào thức nấy, chỉ “cây
nhà lá vườn” thôi mà hương quê neo lại trong ta đến suốt cuộc đời. Nào rau
ngót, mùng tơi nấu riêu cua, rau muống luộc chấm tương dầm ớt. Hoặc có bữa dăm
con cá đồng kho tương cùng lá nghệ non xắt nhỏ, ăn vào nghe đậm đà hương vị
đồng quê…
Bữa
cơm chiều nghèo vậy đó mà thật giàu tình nghĩa. Mẹ rưng rưng nhìn cả gia đình
ăn ngon lành. Ngọn gió ban chiều dường như cũng mát hơn khi về ngang ngõ. Bữa
cơm chiều ở quê tuy nghèo nhưng ấm áp đến lạ. Dẫu công việc đồng áng tất bật
nhưng bếp mẹ mỗi chiều vẫn tỏa khói, để có những bữa cơm thơm ngon cho cả nhà.
Cuộc
sống hôm nay thật đủ đầy. Tất cả đều có sẵn ở chợ, nhà hàng… Những bữa cơm
chiều hôm nay thật gọn nhẹ làm sao! Chỉ cần nhấc điện thoại là có ngay những
hộp cơm lớn, nhỏ tùy theo giá cả. Các thành viên trong gia đình, mỗi người cầm
trên tay một hộp là xong một bữa.
Tuy vậy, trong tôi vẫn khắc ghi hình ảnh
những bữa cơm chiều ở quê nhà - hình bóng của một thuở vật chất thiếu thốn trăm
bề nhưng tình cảm gia đình, tình người, tình quê luôn dư dả…
Hoài Hồng Lam
|