|
Đã
hơn bốn mươi năm rồi mà hình ảnh đạp lúa ngày xưa cứ đeo đẳng trong ký ức của
tôi. Hồi đó, quê tôi chỉ làm mỗi năm một vụ lúa mùa.
Gieo mạ, sạ, cấy, giặm,
gặt lúa đều dùng sức người với hình thức quen thuộc “vạn vần đổi công”. Thu hoạch
xong, lúa chất từng bó ngoài đồng cho khô, người nghèo thường căng mê bồ xung
quanh trên mặt ruộng để đập lúa bằng tay. Người khá giả cộ lúa về nhà bằng
trâu, bò, thuê người gánh lúa về.
Lũ
trẻ chúng tôi thường lân la quanh các bãi trâu, bò đạp lúa để nghe chú nài tha
hồ hò hét “...ví, phá...”. Từng đôi trâu hay bò bị “khớp” miệng bằng chiếc sọt
tre để khỏi “tranh thủ” cúi xuống ăn rơm, rạ. Có nơi hiếm hoi thì chỉ dùng một
con trâu, bò để đạp lúa. Khi nào thấy lúa không còn dính vào rơm thì người điều
khiển cho dừng lại và thay vào những bó lúa mới.
 | | Đập lúa. Ảnh: LÊ HIẾU st | Lúc
này trâu, bò được nghỉ “giải lao”. Khi đạp hết lúa, người ta dừng lại để hốt
lúa vào bao, sau đó mang ra chỗ có gió mạnh để giê lấy lúa chắc. Rơm được chất
thành cây cao nghệu, đẹp mắt, giẽ cứng. Có khi phải dùng thang tre mới chất hết
do lượng rơm khá nhiều. Còn sân để đạp lúa thường bằng đất “thịt” được chủ nhà
cào bằng bóng láng và nện rất chắc. Thường thì người thuê đạp lúa trả công cho
người có trâu, bò bằng lúa theo sự thỏa thuận đôi bên.
Lúc
nhỏ chúng tôi thường tụ tập xung quanh bãi đạp lúa để “mót lúa lép về cho gà,
vịt ăn. Cạnh đó còn xúm xít chơi bắn cu li, nhảy lò cò, chơi banh chuyền đũa,
đánh đáo... Vui nhất là những đêm trăng sáng lúc đong ken, làng quê tôi đầy
những sân đạp lúa thâu đêm Người lớn uống trà hay khề khà ly rượu đế kể chuyện
đời xưa hoặc đờn ca tài tử. Phụ nữ thì nấu bánh tét, bánh ú, bánh ít, bánh
canh, phục vụ cánh đàn ông đang lao động mừng mùa lúa mới.
Thời đại @ rồi. Bây giờ gieo sạ,
cấy, gặt, suốt lúa đều được cơ giới hóa và làm ngay trên đồng ruộng. Có cả máy
gặt đập liên hợp công suất bằng cả trăm lao động sức người. Mừng nhưng cứ buồn
buồn khi thoáng bất chợt bắt gặp hình ảnh đạp lúa xưa trên phim ảnh, trong sách
vở, qua lời kể người xưa.
Nhớ lắm những chú trâu, bò to mộng, hiền lành giúp
người làm nên hạt lúa. Nhớ tiếng hô “...ví, phá...”, nhớ tiếng rống hườm hườm
quen thuộc chơn chất hồn quê. Nhớ những đêm trăng huyền dịu êm ả chở đầy tuổi
thơ trong trắng hồn nhiên, biết tìm đâu trong cuộc sống hiện đại bây giờ./.
Tô
Phục Hưng
|