|
 | | Minh họa: Vũ Trân | Mùa
Vu Lan báo hiếu lại về. Buổi chiều lang thang đi tìm cảm hứng cho bài viết sắp
tới, chợt ngang qua ngôi chùa “của má” ngày xưa. Nói chùa “của má” vì đây là
ngôi chùa má thường dẫn chúng tôi đến lễ Phật vào mấy ngày Tết hoặc ngày rằm,
mùng một. Đặc biệt là ngày rằm tháng bảy - ngày Vu Lan báo hiếu.
Thuở
nhỏ, ngày Vu Lan đối với tôi cũng quan trọng như ngày Tết vậy. Má chuẩn bị bông
hoa cúng dường và trái cây đủ màu sắc. Bàn thờ Phật, bàn thờ ông bà khói hương
nghi ngút. Má cúng ở nhà buổi sáng và đi chùa vào buổi trưa.
Chị em tôi được
mặc quần áo mới vào ngày này. Quan trọng nhất là chúng tôi được cài bông hồng
đỏ thắm vào ve áo. Má tôi thì được cài bông hồng trắng vì bà ngoại không còn.
Tôi thấy mắt má đỏ hoe dù miệng vẫn cười nói với chúng tôi: “Tụi con may mắn
còn có má!”.
Sau
mấy thời kinh và nghi thức tắm Phật, chúng tôi được dùng cơm chay. Tôi đặc biệt
thích ăn cơm chay ở chùa (vì má thường bảo ăn cơm chùa được hưởng lộc). Tôi
không biết có lộc hay không, nhưng cảm giác ngon miệng thì có. Tôi còn được sư
bà cho thêm mấy thứ trái cây vì tôi thường giúp dọn dẹn chén đũa sau khi ăn.
Tôi
vừa ra trường không được bao lâu thì má mất. Làm sao nói hết được nỗi đau đớn
trong lòng tôi. Má tôi không những là người mẹ hiền đã vất vả nuôi dạy bầy con
trong cảnh nghèo, thiếu trước hụt sau, mà má còn là người thầy đầu tiên trong
đời, vừa dạy tôi điều nhân nghĩa, vừa động viên tôi học tập. Từ khi má mất, mỗi
mùa Vu Lan tôi đều ngậm ngùi nhận lấy một bông hồng trắng.
Quỳ
lạy trong chánh điện, tôi vẫn mường tượng hình ảnh má dẫn chúng tôi vừa đi vừa
nói cười giải thích. Tôi nhớ hoài bài thơ của Thiền sư Thích Nhất Hạnh viết về
mẹ của mình: Năm xưa tôi còn nhỏ/ Mẹ tôi đã qua đời/ Lần đầu tiên tôi hiểu/
Thân phận trẻ mồ côi/ Quanh tôi, ai cũng khóc/ Im lặng tôi sầu thôi/ Để dòng
nước mắt chảy/ Là bớt khổ đi rồi/ Hoàng hôn phủ trên mộ/ Sương chiều nhẹ nhẹ
rơi/ Tôi thấy tôi mất mẹ/ Mất cả một bầu trời.
Đã
ba mươi năm má xa tôi. Tóc trên đầu tôi cũng điểm bạc nhưng tôi vẫn thấy mình
mãi là đứa con gái ngây thơ của má. Tôi thấy những người còn mẹ là những người
hạnh phúc nhất trên đời. Mong họ hãy trân trọng và yêu thương mẹ, vì mẹ là
những viên ngọc quý mà đời đã ban tặng cho mỗi chúng ta.
Riêng tôi, xin mượn
bốn câu thơ viết trong ngày Vu Lan không còn má để bày tỏ nỗi lòng kẻ làm con: Vu
Lan con nhận hoa hồng trắng/ Người cười sao nước mắt con rơi/ Người cài hoa đỏ
đang còn mẹ/ Hoa trắng con cài đau đớn ơi!./.
Trầm Thị Sương
|